Thứ Ba, 24 tháng 7, 2012

Suy niệm chọn lọc Giáo xứ Hiển Linh nép mình vào Lòng Chúa Thương Xót



TGP SAIGON – 17 giờ 15 ngày thứ Bảy, 14-7-2012, Gx Hiển Linh tổ chức buổi tôn vinh Lòng Chúa Thương Xót (LCTX) theo luân phiên của giáo hạt Gia Định (GP Saigon). Đặc biệt hơn, hôm nay là sinh nhật thứ ba ngày thành lập Cộng đoàn LCTX tại Gx Hiển Linh.
Hiển Linh là gì? Hiển Linh là “Chúa tỏ mình ra cho muôn dân”, quen gọi là Ba Vua (các nhà chiêm tinh – x. Mt 2:1-12). Như vậy, Hiển linh là đến với muôn dân, đúng như lệnh Chúa Giêsu truyền: “Đến với muôn dân” (x. Mt 28:19-20; Mc 16:14-18; Lc 24:36-49; Ga 20:19-23; Cv 1:6-8). Nói chung, “hiển linh” là đến với tha nhân.
Tôi không “đi lạc” như lần trước, nhưng tôi có ý nghĩ “mới lạ”: “Gx Hiển Linh khép mình bên dòng kênh Nhiêu Lộc”. Đến Gx Hiển Linh khi nước lớn hoặc nước ròng, bạn không cảm thấy “cái lạ”, nhưng khi bạn đến đây lúc “nước cạn” thì bạn sẽ cảm thấy “nét khác”: Một Giáo xứ “khép mình bên dòng kinh ĐEN và HÔI THỐI”.
Tuy nhiên, Gx Hiển Linh không bị “hòa nhập” vào “dòng đen hôi” ấy mà đang thể hiện “bản lĩnh” chính mình: SÁNG đức tin và THƠM tình người. Gx Hiển Linh đang “nép mình bên LCTX và đến với tha nhân. Điển hình là hằng ngày có giờ chầu Thánh Thể từ 6 giờ tới 22 giờ. Đó là công của Lm Gioan Nguyễn Văn Minh, chính xứ Hiển Linh và là linh hướng cộng đoàn LCTX của giáo xứ. Vâng, đúng như nhạc sĩ “ngoại đạo” Trịnh Công Sơn nói: “Một ngày như mọi ngày”. Đó là điều rất ư bình thường, nhưng đó là “điều bình thường thánh thiện”.
Chúa Giêsu nhắn nhủ: “Hỡi những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Tôi, Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11:28). Đó lời mời gọi “quen thuộc” mà chúng ta từng nghe. Nhưng NGHE và HÀNH ĐỘNG là 2 động thái khác nhau (x. Mt 20:1-16 – Dụ ngôn “thợ làm vườn nho”, đặc biệt là Dụ ngôn “Người Cha Nhân Hậu” hoặc “Người Con Hoang Đàng” – Lc 11-31). Thiết tưởng, Gx Hiển Linh đang rất “thực tế”.
LCTX vô cùng kỳ diệu, chúng ta không thể hiểu theo suy nghĩ của con người: Nổi bật là gương Phêrô, Tôma Tông đồ, Phaolô, Mađalêna, Dimas (người trộm lành). Thánh Thomas Aquinô (Linh mục Dòng Đa-minh, Tiến sĩ Giáo hội) nói: “Nếu loài người không phạm tội, Thiên Chúa sẽ không nhập thể”. Một câu nói đầy tính thần học mà chúng ta không thể hiểu theo nghĩa thông thường. Thật vậy, nếu hiểu theo nghĩa thông thường, chúng ta có thể “rối đạo”.

Đức tin quan trọng hơn phép lạ. Rao truyền LCTX khác với “quảng cáo” LCTX. Cảm nghiệm được LCTX là điều rất quan yếu. Cảm nhận và biết trọng trách Chúa Giêsu đã trao, Thánh Faustina viết: “Sứ mệnh của tôi không chấm dứt khi tôi chết. Tôi sẽ vén bức màn Thiên Đàng để mọi người cảm phục LCTX”. Còn Chân phước Gioan Phaolô II nói bằng kinh-nghiệm-sống: “Bất cứ ai thành khẩn kêu cầu: ‘Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa’ thì sẽ tìm được sự an ủi trong mọi cơn nguy khốn”.
Hoạt động theo tinh thần LCTX là điều cần thiết, chứ không chỉ là “phong trào” – vì “phong trào” lúc thịnh lúc suy, và có thể “chấm dứt”. Nhưng lòng sùng kính thì vĩnh viễn, từ khai thiên lập địa đến tận thế. Có những người đã từng nói “cộng đoàn LCTX chỉ lo đọc kinh mà không hoạt động”. Cũng đúng và cũng sai. ĐÚNG vì họ “thấy” người ta đi lần chuỗi LCTX mỗi ngày lúc 3 giờ chiều mà không thấy những người đó thể hiện động thái tích cực; SAI vì người ta chỉ thấy ‘bề ngoài’ mà không thấy bề trong”.
Người ta hoạt động cho LCTX mà thực tế không thương xót nhau thì vô ích. Cứ lo đi làm từ thiện chỗ này hay nơi nọ, bỏ bạc triệu giúp chỗ này hay chỗ kia,… nhưng chúng ta có thực sự thương xót những người thân cận (các thân nhân và những người sống gần mình) hay chưa? Thế nào là thương xót? Cứ đọc Lc 10:30-37 sẽ rõ. Ai là Sa-ma-ri, ai là tư tế, ai là thầy Lê-vi? Liệu chúng ta có dám nhận? Thương xót nhau không hẳn là cho người ta vài trăm ngàn để người ta có tiền về quê xa (miền Tây, Trung, Bắc); cũng không hẳn là cho người ta một bữa ăn, một chỗ nghỉ qua đêm,… Nếu được vậy rất tốt. Nhưng thể hiện LCTX có thể rất đơn giản: Một ánh mắt, một lời nói, một cử chỉ,… (có khi chưa cần hành động). Chưa thể hiện LCTX với những người thân cận thì làm sao thể hiện LCTX với người xa lạ? “Xa lạ” không phải là không quen biết mà là không cùng quan điểm, khác tôn giáo, khác trình độ, khác sinh hoạt, khác sở thích,…
Quả thật, Chúa Giêsu không hề “bóng gió”, chỉ tại chúng ta cố tình “tránh né”. Chúa Giêsu rất thực tế: “Có người nào trong anh em, khi con mình xin cái bánh, mà lại cho nó hòn đá? Hoặc nó xin con cá, mà lại cho nó con rắn?” (Mt 7:9-10; Lc 11:11-12). Nghĩ thật thấm thía với nhận xét của ông Gandhi (người được dân Ấn Độ coi là thánh nhân): “Nếu những người Công giáo sống đúng theo Tin Mừng Đức Kitô thì dân tộc của tôi bớt khổ”. Làm người đã là khó, sống LCTX càng khó. Bạn có bao giờ nghĩ những điều này?
– Hãy cẩn thận với những ý nghĩ của bạn, vì bạn sẽ nói chúng.
– Hãy cẩn thận với những lời nói của bạn, vì bạn sẽ thực hiện chúng.
– Hãy cẩn thận với những hành động của bạn, vì chúng sẽ là thói quen của bạn.
– Hãy cẩn thận với những thói quen của bạn, vì chúng sẽ là cá tính của bạn.
– Hãy cẩn thận với những cá tính của bạn, vì chúng sẽ quyết định số mệnh của bạn.
LCTX hay GHXHCG (Giáo huấn Xã hội Công giáo) không hề khác nhau, vì tất cả đều bắt nguồn từ Tình yêu Thiên Chúa. Cứ suy nghĩ kỹ về Bát Phúc (kinh “Phúc Thật Tám Mối”) và kinh “Thương Người Có 14 Mối” sẽ biết thế nào là LCTX và GHXHCG.
Trong ca khúc “Và Con Tim Đã Vui Trở Lại”, nhiều người quen thuộc, nhạc sĩ Đức Huy tâm sự: “Tìm một con đường, tìm một lối đi, ngày qua ngày, đời nhiều vấn nghi, lạc loài niềm tin sống không ngày mai, sống quen không ai cần ai, cứ vui cho trọn hôm nay”. Đó là “bản chất” con người yếu đuối. Nhưng tất cả sẽ qua đi, còn lại một mình, nỗi cô đơn xâm chiếm: “Rồi cuộc vui tàn, mọi nguời buớc đi, một mình tôi về, nhiều lần uớt mi”. Thực tế quá phũ phàng! May mà còn Thiên Chúa – Thiên Chúa của tình yêu (1 Ga 4:8 & 16), Thiên Chúa của Lòng Thương Xót: “Tình yêu đã đến như ánh nắng mai xóa tan màn đêm u tối, cho tôi biến đổi tâm hồn thành một nguời mới”.
Niềm tin yêu lại hồi sinh: “Và con tim đã vui trở lại, tình yêu đến cho tôi ngày mai, tình yêu chiếu ánh sáng vào đời, tôi hy vọng đuợc ơn cứu rỗi. Và con tim đã vui trở lại, và niềm tin đã dâng về Người, trọn tâm hồn nguyện yêu mãi riêng Người mà thôi”. Có Chúa rồi, chúng ta có thể an tâm: “Dẫu như tôi phải đi qua vực sâu u tối, tôi sẽ không sợ hãi gì, vì Người ở gần bên tôi mãi...”. Đó là ý tưởng của Thánh vịnh 22. Một tác giả ngoài Công giáo không thể viết được những ca từ như vậy!
Thiết tưởng, có mấy điểm hay (theo quan điểm cá nhân): Lm Gioan Minh vái chào linh tượng LCTX sau khi hôn bàn thờ (theo nghi thức “nhập lễ”); sau phép lành cuối lễ, chính chủ tế 3 lần tế xướng: “Lạy Thánh Cả Giuse”, mọi người thưa “Xin cầu cho chúng con”), tiếp theo là 2 lần xướng “Giêsu, Maria, Giuse, con mến yêu, xin cứu rỗi các linh hồn”, và lần thứ ba là “Giêsu, Maria, Giuse, con mến yêu, xin thánh hóa gia đình chúng con”. Đặc biệt là “hàng hiếm”: Cầu nguyện khoảng 5 phút sau khi rước lễ. “Dạng” này chỉ có ở các dòng tu, hầu như không thấy có ở các giáo xứ. Điểm này tuyệt vời, vì sau khi rước lễ, chúng ta được hòa tan trong Chúa Giêsu, rất cần “tâm sự” với Ngài. Thế nhưng, nhiều người rước lễ xong thì “quên” Chúa Giêsu, lo đi cầu nguyện ở các “tượng đài” khác hoặc “lo làm chuyện khác”. Chắc hẳn Chúa Giêsu là người buồn nhất!
Việc cầu nguyện rất quan trọng. Cầu nguyện không chỉ cho mình mà còn cầu nguyện cho người khác. Ngày nay, cách cầu nguyện này không chỉ phổ biến mà còn lô-gích. Trước Công đồng Vatican II, Giáo hội chỉ cầu nguyện cho các linh hồn Kitô hữu, nghĩa là không cầu nguyện cho các linh hồn ngoài Kitô giáo, nhưng sau Công đồng Vatican II, Giáo hội đã thay đổi “nếp nghĩ” và cầu nguyện cho các linh hồn khác, kể cả cầu nguyện cho các thai nhi (bị giết trước khi chào đời).
Tham dự những Thánh lễ được cử hành sốt sắng thì giáo dân thêm lòng kính mến Chúa. Thật vậy, nếu linh mục là vị Thánh, giáo dân sẽ thánh thiện; nếu linh mục thánh thiện, giáo dân sẽ tốt lành; nếu linh mục tốt lành, giáo dân sẽ tử tế; nếu linh mục tử tế, giáo dân sẽ vô tín ngưỡng. Hệ lụy xem chừng bình thường nhưng không hề bình thường.
Chúa Giêsu xác định: “Tôi bảo thật: mọi tội của con cái loài người, kể cả tội nói phạm thượng, và nói phạm thượng nhiều đến mấy đi nữa, thì cũng còn được tha” (Mc 3:28). Kinh tiền tụng nói: “Nếu Chúa chấp tội, nào ai rỗi được”. Nhưng không thể vì thế mà chúng ta… lợi dụng Chúa!
Thiên Chúa biết chúng ta hơn tự chúng ta biết mình. Chắc chắn vậy, thế nên Ngài hứa: “Kẻ gắn bó cùng Tôi sẽ được ơn giải thoát, ai nhận biết danh Tôi sẽ được sức phù trì. Khi kêu đến Tôi, Tôi liền đáp lại, lúc ngặt nghèo có Tôi ở kề bên” (Tv 91:13-15).
“Đạo từ cửa nhà thờ vào” hay “đạo từ cửa nhà thờ ra” hoàn toàn khác nhau. “Giữ đạo” khác với “sống đạo”. Và “hoạt động LCTX” cũng hoàn toàn khác với “sống LCTX”. Nghiêm lệnh của Chúa Giêsu là: “Hãy hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5:48). Không ai có thể tự biện hộ!
Sống LCTX là tuân thủ lệnh truyền của Đức Kitô: “Hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo” (Mc 16:15).
TRẦM THIÊN THU 17-7-2012
Thế nào là Lòng Chúa Thương Xót ?
Tác giả Sarah Babbs

Khi Stacy thông báo tiểu luận về Lòng Chúa Thương Xót (LCTX) và việc sát nhân, trong trí tôi có ngay mấy từ này: Hình phạt khủng khiếp. Có thể đó là những năm tôi đã hoạt động chống lại án tử hình, hoặc thời gian tôi nói với gia đình các nạn nhân và những người bị kết án, nhưng hai chữ “an tử” (làm chết êm ái) xuất hiện trong đầu tôi, nhưng chắc chắn đó là “hình phạt khủng khiếp”.
Tôi không thể viết một bài phác họa giáo huấn của Giáo hội về hình phạt. Tôi chỉ có thể phác họa về nhiều lý do để phản đối hình phạt khủng khiếp này. Giáo huấn của Giáo hội về vấn đề này rất hay. Rất quan trọng để nói về những lý do mà hình phạt khủng khiếp là ý tưởng tồi tệ. Nhưng những điều này hiếm khi thay đổi được lòng người ta. Nếu tôi viết điều gì như vậy, nó sẽ đem lại những cái gật đầu của những người đồng ý với tôi, và tôi bị chống đối từ những người không đồng ý. Nghĩa là hoàn toàn trái ngược nhau. Thế nên tôi sẽ làm điều gì đó hoàn toàn khác.
Tôi xin kể một chuyện về việc sát nhân và một chuyện về LCTX…
Bạn có thể nghe thấy cây kim rơi trong phòng tĩnh mịch thì cô ấy bắt đầu nói. Người đàn bà khiêm tốn này là một người ăn nói nhỏ nhẹ, theo tôi là vậy. Sau đó tôi mới biết đó là một “sư tử của sự thật”. Chị đưa chúng tôi đến với một bé gái có mái tóc xoăn vàng, với nụ cười sáng như nắng hè. Chúng tôi cảm thấy rất vui.
Lửa trại bập bùng ở khu rừng Montana. Nhưng câu chuyện và những bài hát râm ran. Các lều đã được dựng lên. Ai nấy vào lều của mình.
Tiếng kêu ré trong đêm làm mọi người hoảng hốt. Đứa nhỏ nhất, đứa có mái tóc xoăn vàng, đã biến mất. Xé toạc lều ngay giữa đêm khuya, một lỗ thủng cho biết là có chuyện. Năm 1979, không có điện thoại di động. Chỉ có tiếng nức nở kêu cứu và cầu xin Chúa.
Những cơn ác mộng đã làm nên điều này. Đứa bé đã bị người lạ bắt cóc. Marietta Jaeger Lane không thức giấc vì cơn ác mộng. Con của chị đã mất. Chị ngồi đó bất lực. Cảnh sát được gọi đến. Những ngày sau đó nặng nề trôi.
Chị nói với chúng tôi: “Tôi đã nói với chồng rằng dù người bắt cóc có đem Susie trở lại, vẫn sống khỏe, tôi vẫn có thể giết anh ấy bằng tay không với nụ cười mãn nguyện. Không có cha mẹ nào biết chuyện như thế lại không thể thông cảm với những cảm xúc đó. Ai trong chúng ta là cha mẹ cũng nghĩ sẽ giết họ nếu họ làm hại con mình”.
Đó là lý do những gì xảy ra sua đó rất kỳ diệu. Chị tha thứ cho anh và tha thứ cho mình. Và anh ta đi mất.
Marietta đã sống trong sự giằng co giữa Thiên Chúa và lương tâm. Chị muốn nổi điên và muốn giết chết người đàn ông đã làm điều đó, nhưng vẫn biết đức tin của mình là người Công giáo thì phải đấu tranh để tha thứ cho kẻ thù. Làm sao chị có thể làm được? Không thể. Nếu không có Ơn Chúa, điều mà chị cầu xin hằng ngày. Chị xin Chúa giúp chị làm điều chị cần để tha thứ cho người đàn ông đã bắt cóc và coi như đã giết đứa con yêu quý chị.
Một năm sau, đúng giờ Susie bị bắt cóc, người bắt cóc đã gọi điện đến nhà Marietta. Cơn giận sôi lên trong lòng chị. Tuy nhiên, chị đã vượt qua bằng sự bình tĩnh và lòng trắc ẩn, chị nói với người giết con gái mình: “Anh phải chịu dằn vặt nhiều”.
Người đàn ông kia bật khóc và tiếp tục nói chuyện với Marietta cả tiếng đồng hồ. Lúc đó, anh ta nói rằng anh ta đã bị bắt, bị kết tội bắt cóc và giết Susie, con gái của chị. Anh ta không thoát khỏi án tử hình, điều mà Marietta rất muốn. Tuy nhiên, có điều gì đó đã thay đổi trong suốt một năm chị cầu nguyện.
Đây là điều chị nói với chúng tôi: “Tôi thấy rằng giết anh ta vì Susie cũng chẳng lấy lại sự sống cho nó; chỉ gây đau khổ cho một nạn nhân khác và một gia đình khác... Trả thù là bất xứng với Thiên Chúa và coi thường nhân phẩm của người khác. Mới đầu gia đình nạn nhân có thể nghĩ đến việc trả thù, nhưng công lý không nên dựa trên sự khát máu. Chúng ta nên áp dụng các quy luật luân lý cao hơn để có lợi cho các nạn nhân của mình”.
Thật vậy, khi Marietta yêu cầu công tố viên bỏ án tử hình, người đàn ông đó đã được tha chết. Người ta có thể phát hiện điều gì đó đã xảy ra trong Marietta, đó là lời cầu xin tha thứ cho kẻ thù.

Đó là lúc tôi nhân biết lòng thương xót là thế nào ngay giữa thế giới sa đọa này, tôi hiểu Lòng Chúa Thương Xót là gì khi chúng ta trao tặng lòng thương xót ấy cho nhau., cho những người xứng đáng đón nhận lòng thương xót. Tôi nghĩ đó là điểm mà Chân phước Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã làm khi ngài tái cấu trúc sự thảo luận về án tử hình từ việc “cho người khác điều họ xứng đáng nhận” tới việc “kiềm chế sự khát máu để xã hội bình an”. Vì các tiêu chuẩn trần thế của chúng ta, vì cách phản ứng theo bản năng của chúng ta, nên những người gây tội ác vẫn phải chết.
Chúng ta phải tự hỏi xem mình muốn là người thế nào. Chúng ta nghĩ mình không phải cho người khác cái mà họ không xứng đáng nhận, nhưng Chúa Giêsu đã đổ Máu và Nước ra vì thương xót chúng ta và tha thứ cho chúng ta thì sao? Chúng ta có xứng đáng nhận không? Hoàn toàn không. Không ai trong chúng ta thực sự xứng đáng nhận, mà chỉ vì Lòng Thương Xót của Thiên Chúa.
Một trong những điều cuối cùng Marietta nói với chúng tôi là… “không lời”. Điều đó như là câu nói thật và cơ bản nhấ mà tôi đã từng nghe. Chị nói: “Khi tôi nhận biết Chúa Giêsu đã chịu chết vì tôi thì tôi yêu mến Ngài nhiều như Ngài đã yêu và chết cho Susie, tôi không thể cố ý yêu cầu Ngài chết thêm lần nào nữa”.
Đó là đêm mà tôi nhận biết thế nào là LCTX.
TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ IgnitumToday.com)

Lòng Chúa Thương Xót và nội tâm

Đời sống cầu nguyện của người Công giáo bắt nguồn từ Lòng Chúa Thương Xót. Có những khoảng tối trong cuộc đời chúng ta, chỉ với LCTX thì chúng ta mới khả dĩ đối đầu và xử lý thực tế của chính con người chúng ta. Sống với chính mình, lý tưởng này bắt đầu được nói rõ vào khoảng thời thánh Bênêđictô, mặc dù đó là một phần đời sống tâm linh của Kitô giáo từ chính lúc khởi đầu. Nghĩa là không chỉ thú tội và làm việc đền tội, không chỉ chấp nhận sự yếu đuối và hữu hạn của mình trước mặt Thiên Chúa, mà còn có thể đi vào sâu thẳm trong tâm hồn để khiêm nhường lắng nghe tiếng Chúa, vì Ngài đang chờ đợi chúng ta ở đó – Giáo hội gọi đó là habitare secum.

Lời cầu nguyện của Kitô giáo xử lý thực tế của trái tim con người. Trái tim này là dòng suối tuôn chảy có cả điều tốt và điều xấu. Nó bị rạn nứt và bị thương, trĩu nặng u buồn, nhưng vẫn khả dĩ tìm được niềm vui nơi điều tốt. Đó là thâm cung, nơi mà Thiên Chúa nói với chúng ta. Người ta không muốn xử lý với chính mình hoặc với Thiên Chúa nên không muốn vào nơi đó. Người ta vẫn xa lạ với chính mình và không biết điều gì đang lèo lái họ trong cuộc sống. Nhưng khi Thiên Chúa kêu gọi chúng ta đến với Ngài và chúng ta bắt đầu khao khát ở với Ngài, vào nơi sâu thẳm của tâm hồn chúng ta, chấp nhận những gì ở đó và để cho Chúa là “đại lộ” để khả dĩ tìm kiếm Ngài.

Lý do chúng ta phải làm nhờ LCTX là điều mà ĐGH Bênêđictô XVI đã nói trong bài giảng tại thánh lễ phong Chân phước Đức cố GH Gioan Phaolô II: Lòng Chúa Thương Xót nghĩa là giới hạn sự dữ. Chân phước Gioan Phaolô II đã yêu mến LCTX. Chính LCTX đã giúp ngài xử lý sự tàn ác của Thế chiến II và sau đó là sự đàn áp của Soviet nhiều thập niên. Chân phước Gioan Phaolô II tin rằng LCTX là giới hạn của sự dữ vì càng tin vào Chúa Giêsu thì càng chiến thắng sự dữ. Chiêm ngưỡng diện mạo Đức Kitô và bám vào LCTX là bí quyết không chỉ xử lý với chính ngài mà còn xử lý với tha nhân, ngay cả với người đã cố ý giết ngài. Niềm tín thác vào LCTX đã làm cho Chân phước Gioan Phaolô II trở thành vị trạng sư đối với phẩm giá con người. Đó là lý do mà mọi người trên thế giới đều phải tâm phục khẩu phục và quý mến ngài – dù là vô thần hay tự do, hoặc bất kỳ tôn giáo nào. Họ muốn biết LCTX mà cuộc đời ngài đã phản chiếu Đức Kitô.

Sự dữ, bí ẩn của tội lỗi, đã độc ác và vô nhân đạo, nhưng LCTX lại trổi vượt hơn! LTX là Tình yêu chịu đựng nỗi bất hạnh của sự dữ đã làm đau khổ trái tim người khác, để phẩm giá của người đó khả dĩ được phục hồi. Đức Kitô đã ôm lấy mọi nỗi bất hạnh của chúng ta khi Ngài bị treo trên Thập giá, và chúng ta gọi đó là LCTX.
Cách áp dụng vào trái tim chúng ta là điều tốt và điều xấu chúng ta thấy ở đó không là các quy luật đối ngẫu đồng đẳng (co-equal dualistic principles). Điều tốt đã chiến thắng điều xấu qua cái chết và phục sinh của Đức Giêsu Kitô. Khi chúng ta trở lại với Ngài bằng đức tin, Ngài ban cho chúng ta sức mạnh của LTX và dạy chúng ta biết nhận ra sự chiến thắng của điều tốt đối với điều xấu trong cuộc sống của chúng ta. Ngài đã chịu đau khổ với chúng ta và sẵn sàng gặp chúng ta ở đó, để qua Ngài mà mọi sự nên tốt lành, quý giá và xác thực là chúng ta được cứu thoát khỏi bất hạnh vì tội lỗi và được sống cuộc sống mới.

Để biết sống với chính mình, đây là nhìn vào những chỗ đó trong cuộc đời chúng ta, nơi mà sự dữ đã chiếm dụng, và dâng những điều này cho Chúa để chúng ta khả dĩ nhận biết LCTX là giới hạn của sự dữ. Tuy nhiên, vực sâu của nỗi bất hạnh lại trở nên vực sâu của LCTX, đó là các vết thương của Đức Kitô sâu thẳm khôn dò. Chúng ta càng phát hiện giới hạn đối với sự dữ, chúng ta càng có thể tận hưởng sự hiện diện của Thiên Chúa đáng kể và lạ lùng trong cuộc đời chúng ta. Thay vì bị đau khổ và tuyệt vọng, chúng ta có thể thấy mình sống như thánh Bênêđictô, Chân phước Gioan Phaolô II và các vị thánh khác – những người đã phát hiện bí quyết sống với chính mình trước mặt Thiên Chúa qua sự giải thoát nội tâm như vậy. Đó là tìm kiếm Lòng Chúa Thương Xót.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét